Như thế nào là hạnh phúc? - Phần 3: Tác hại của hạnh phúc nhất thời - 2

Hạnh phúc nhất thời có thể gây hại cho chúng ta sao? Nó có thể gây ra hại gì cho chúng ta?

Ngày đăng: 11-04-2020

211 lượt xem

Hạnh phúc nhất thời, tức các cảm xúc tích cực (thích thú, sung sướng, tự hào…) được đem tới cho chúng ta tại 1 số tình huống cụ thể tại thời điểm nào đó trong cuộc sống của chúng ta. Ở các tình huống này, chúng ta thực tế chỉ đạt được 1 vài lợi ích rất nhỏ (về danh hoặc lợi) nếu đem so với toàn bộ lợi ích mà chúng ta đạt được trong cả cuộc sống này, nhưng chúng ta lại không thấy là nó rất nhỏ ở tại thời điểm hạnh phúc nhất thời xuất hiện, mà chỉ thấy nó rất lớn như là tất cả giá trị của cuộc sống của chúng ta đều ở đây vậy.

Hưởng thụ hạnh phúc nhất thời

 

 

Hạnh phúc nhất thời khiến chúng ta trôi vào ảo tưởng, mất khả năng quan sát thực tế

Khi có hạnh phúc nhất thời xuất hiện, thì tâm trí của chúng ta lập tức bị rào chắn bởi những sự thích thú, hạnh phúc đó, khiến chúng ta thấy tất cả mọi thứ là tuyệt vời, đẹp đẽ, thấy cuộc sống của mình chỉ luôn có sự tốt đẹp như vậy thôi, tức chúng ta đang bị trôi vào ảo tưởng, không còn nhìn thấy được các sự thật của thực tế nữa, nên tự cho là không còn cần phải làm gì nữa, không còn cần phải cảnh giác, hay chú ý quan sát, suy tính cho bất cứ việc gì nữa.

Sự hưởng thụ say sưa trong hạnh phúc nhất thời khiến chúng ta tiêu tốn rất nhiều tiền của, công sức và thời gian để thỏa mãn nó trong các cuộc ăn uống, nhậu nhẹt, mua sắm, du lịch, tán dóc, lâng lâng tự đàm thoại 1 mình ... 1 cách hoang phí. Chúng ta thường tiêu tốn bao nhiêu tiền của, công sức và thời gian trong các sự hưởng thụ này? Đó là tùy thuộc vào các cảm xúc tích cực của chúng ta mạnh tới mức nào trong các sự hưởng thụ này - cảm xúc tích cực lớn chừng nào, chúng ta càng tự làm thiệt hại bản thân mình nhiều chừng đó.

Do chúng ta bị trôi vào ảo tưởng khi hưởng thụ hạnh phúc nhất thời, nên chúng ta không còn nhìn thấy, quan sát và đánh giá được đúng bản chất thật của các sự việc thực tế nữa, nên khiến cho chúng ta không thể nhìn thấy rất nhiều các cơ hội thực sự trong thực tế có thể đem lại lợi ích cho chúng ta nên chúng ta đã bỏ qua, mà trong đó, có rất nhiều cơ hội đem lại lợi ích lớn mà chúng ta đã và đang bỏ ra rất nhiều chi phí, công sức và thời gian để theo dõi từ trước đó khiến chúng ta bị thiệt hại đáng kể. Nhưng vẫn chưa dừng lại ở đó, do đã bị ảo tưởng che mắt, nên cũng có rất nhiều tình huống không phải là cơ hội, nhưng chúng ta cứ cho rằng đó là cơ hội, nên cứ mù quáng theo đuổi khiến cho chúng ta bị thiệt hại nặng nề.

Cũng do say sưa với hạnh phúc nhất thời, và bị ảo tưởng che mắt, nên chúng ta mất hết khả năng quan sát và cảnh giác với các sự việc trong thế giới thực tế có thể gây hại cho chúng ta, nên khi các sự việc gây hại xảy tới, chúng ta trở nên như bị đánh úp, không thể có sự chuẩn bị từ trước đó để đối phó nên không thể né tránh được, cũng như không thể có đủ nguồn lực và hành động phù hợp để có thể chuyển bại thành thắng, đạt được lợi ích lớn ngay cả trong các tình huống có thể gây nguy cơ, nên cũng sẽ tiếp tục chịu thiệt hại nặng nề.

 

Chúng ta có thể nhận biết được những thiệt hại của bản thân mình trong khi hưởng thụ các hạnh phúc nhất thời không? Chắc chắn được. chúng ta có thể xem xét 1 số trường hợp dưới đây:

  • Thiệt hại thứ nhất: Nếu chúng ta hưởng thụ hạnh phúc bằng cách ăn uống nhậu nhẹt, khi đã uống rượu bia rồi thì đầu rất đau, cơ thể rã rời, rất khó chịu, và sự hành hạ này kéo dài nhiều giờ sau đó. Bên cạnh đó, chúng ta cũng không kiểm soát tốt được hành vi của mình, không thể có đủ tỉnh táo để quan sát, đánh giá và quyết định mọi việc tại thời điểm đó, nên nhiều lần làm những việc gây phiền hà, gây hại cho mình, cho người nhà và những người khác. Tuy phải chịu đựng những sự đau đớn, khó chịu như vậy nhưng chúng ta lại cảm thấy gì? Chúng ta lại tự ảo tưởng “như vậy mới là hạnh phúc”, và cảm thấy thích thú, thỏa mãn, hãnh diện khi phải chịu đựng các cơn đau đớn, khó chịu đó.
  • Thiệt hại thứ hai: Khi chúng ta đạt được 1 vài thành công nho nhỏ liên tiếp, chúng ta thấy mình đã vượt qua được nhiều người xung quanh, nên chúng ta tự cho rằng mình rất tài giỏi, nên cảm thấy rất sung sướng, tự hào và hãnh diện, rồi hưởng thụ sự hạnh phúc này. Trong khi hưởng thụ hạnh phúc của sự sung sướng, tự hào, hãnh diện đó, chúng ta không còn thấy rõ được sự thật thực tế của các sự việc tiếp theo đang diễn ra trong những ngày, những tháng kế tiếp nên không thể ước lượng, đoán trước được những sự việc gì sắp xảy ra tiếp theo nữa để có sự chuẩn bị chủ động để đón đầu, nắm bắt các cơ hội lợi ích, cũng như tránh được các thiệt hại có thể xảy tới. Nên khi các sự việc thực tế tiếp theo diễn ra thì chúng ta cảm thấy bất ngờ, chới với và kết quả là nhận liên tiếp các thất bại thảm hại, rồi đau đớn nhìn những người mà mình cho rằng thua kém mình vượt qua với khoảng cách ngày càng xa dần. Ở những tình huống này, có những người bị gục ngã hoàn toàn, còn những người khác phải mất rất nhiều thời gian, công sức và chi phí mới có thể có hy vọng hồi phục lại được, vì các cảm xúc tích cực sung sướng, tự hào, hãnh diện lúc này đã biến thành các cảm xúc tiêu cực đau đớn, xấu hổ, mất mặt, nhục nhã đè nặng lên chúng ta.
  • Các thiệt hại khác: Các thiệt hại trên đây chỉ là những trường hợp điển hình để chúng ta có thể cảm nhận. Phần quan trọng nhất là chúng ta phải cảm nhận được những thiệt hại thực tế của bản thân mình thì mới có thể khắc phục được. Tuy nhiên, không dễ để có thể tự nhận biết được, vì hạnh phúc nhất thời nhốt chúng ta trong các ảo tưởng của nó mà, nên chúng ta không dễ dàng dám nhìn nhận sự thật về bản thân mình. Để có thể nhìn nhận được, đòi hỏi phải có trí tuệ ở 1 mức độ nhất định.

 

 

Hạnh phúc nhất thời khiến chúng ta chỉ nhìn thấy sự việc trước mắt mà không thấy lâu dài, chỉ nhìn thấy sự việc cục bộ mà không thấy được toàn cục của sự việc

Như ở phần trên đã nói là hạnh phúc nhất thời khiến chúng ta bị trôi vào ảo tưởng để sung sướng, hạnh phúc, nên chúng ta chỉ nhìn thấy cái sự việc, cái lợi ích nhỏ nhoi đem lại hạnh phúc nhất thời này cho chúng ta mà không còn nhớ, không còn nhận ra là chúng ta còn có rất nhiều giá trị lớn, đáng giá khác cho cuộc sống của mình, nên suy nghĩ, tư duy của chúng ta trở nên rất ngắn, hạn hẹp, chỉ trong giới hạn của sự việc hiện tại này mà không thể thấy được các giá trị lợi ích lớn khác ở các khoảng cách xa hơn. Tư duy, trí tuệ của chúng ta lúc này cũng chỉ gói gọn trong giới hạn cục bộ của sự việc đem lại hạnh phúc nhất thời này mà không thể thấy được toàn bộ bức tranh rộng lớn của sự việc, mà sự việc cục bộ trên chỉ là 1 mảnh ghép, sẽ đem lại nhiều giá trị lợi ích lớn hơn gấp nhiều lần cho chúng ta. Để rồi, thay vì bỏ lợi ích nhỏ để có được lợi ích lớn, thì chúng ta lại làm ngược lại: chấp nhận mất lợi ích lớn để được sung sướng, thỏa mãn với lợi ích nhỏ.

 

Hạnh phúc nhất thời khiến chúng ta hấp tấp và mù quáng

Lý trí, sự sáng suốt và các cảm xúc tích cực (hạnh phúc nhất thời) thì không thể cùng tồn tại đồng thời. Nếu các cảm xúc tích cực của chúng ta càng nhiều, càng cao thì lý trí, sự sáng suốt của chúng ta càng giảm, chúng ta càng trở nên u mê, mù quáng. Cho nên, nếu chúng ta hưởng thụ càng nhiều hạnh phúc nhất thời, ngay cả hưởng thụ chỉ bằng cách lâng lâng tự đàm thoại với chính bản thân mình, hay chỉ khoe khoang, tán dóc với người khác, thì chúng ta cũng càng ngày càng thiếu sáng suốt, càng ngày càng không dám nhìn thấy sự thật các sự việc, các lợi ích lâu dài, tầm nhìn của chúng ta ngày càng trở nên hạn hẹp, chỉ cố tập trung chụp lấy các lợi ích cục bộ nhỏ lẻ để hưởng thụ hạnh phúc nhất thời, cho nên lúc nào cũng hấp tấp vì sợ bị mất 1 vài lợi ích nhỏ li ti nào đó. Mỗi lần bị vuột mất 1 lợi ích nhỏ li ti này thì chúng ta lập tức bị trôi ngay vào ảo tưởng, cảm thấy cuộc đời trở nên u ám, đen tối, đau khổ tột cùng như không còn gì trên đời có giá trị cho mình nữa. Trong khi đó, chỉ cần loại bỏ đi các hạnh phúc nhất thời để lý trí và sự sáng suốt phát triển, thì chúng ta sẽ thấy rõ ngay được sự thật thực tế của các sự việc cùng mức độ lợi ích cụ thể mà nó có thể đem lại cho chúng ta thì chúng ta sẽ nhận ra được ngay là dù có mất đi 1 vài lợi ích nhỏ li ti như trên thì chẳng có đáng kể gì. Chúng ta chỉ việc cứ bỏ qua nó, để tiếp tục tập trung vào các sự việc thực tế kế tiếp để xử lý thì sẽ đạt được nhiều lợi ích to lớn hơn các lợi ích đã mất gấp nhiều nhiều lần.

 


Phạm Nguyễn Anh Kiệt
~Sự Kỳ Diệu~

 

Bình luận (0)

Gửi bình luận của bạn

Captcha